Tôi Giấu Tám Thứ Tiếng Suốt Ba Năm
Chương 7
“Cô đứng bên cạnh nhìn hết, không nói gì. Giờ lại đứng ra làm người hùng, nhận tăng lương 50%, nhận chức danh trưởng liên lạc. Cô thấy mình vẻ vang lắm sao?”
Tôi đứng im, không thốt nên lời.
Vì những gì cô ta nói… đều là sự thật.
Trước khi rời đi, Hứa Lâm ném lại một câu:
“Cô nợ Trương Vũ một lời xin lỗi.”
Câu nói đó xoáy trong đầu tôi suốt cả đêm.
Sáng hôm sau, tôi tìm đến Trương Vũ.
Cậu ấy làm ở bộ phận logistics, người gầy đi nhiều, quầng mắt thâm rõ.
“Trương Vũ.”
Cậu ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt có chút cảnh giác.
“Tôi biết cô. Lục Vy, người biết tám thứ tiếng.”
“Dự án nước J… là lỗi của tôi.”
Tôi nói thẳng.
Biểu cảm của cậu thay đổi.
“Cô nói gì cơ?”
“Hôm đó tôi nghe bản ghi cuộc gọi. Tôi biết phần mềm dịch sai. Khách nói là điều chỉnh thời gian giao hàng, không phải giao ngay. Nhưng tôi không đứng ra.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu.
“Kết quả dự án thất bại, trách nhiệm đổ lên đầu cậu. Cậu bị giáng hai cấp.”
Bàn tay Trương Vũ siết chặt rồi buông ra.
“Cô đến tìm tôi… chỉ để nói chuyện này?”
“Không chỉ vậy.”
Tôi lấy ra một tập tài liệu, đặt trước mặt cậu.
“Đây là bản giải trình tôi viết, phân tích rõ lỗi dịch thuật hôm đó. Tôi đã nộp một bản cho sếp Thẩm, đề nghị hủy quyết định kỷ luật và khôi phục chức vụ cho cậu.”
Trương Vũ nhìn chằm chằm vào tập giấy, ngón tay run nhẹ.
“Tại sao?” Giọng cậu khàn đi. “Cô hoàn toàn có thể mặc kệ. Chuyện qua hơn một năm rồi.”
“Vì Hứa Lâm nói đúng. Tôi nợ cậu một lời xin lỗi.”
Trương Vũ im lặng rất lâu.
Rồi cậu đứng dậy, đưa tay ra.
“Xin lỗi, tôi nhận.”
Tôi nắm lấy tay cậu.
Bàn tay cậu lạnh buốt.
“Nhưng sau này,” Trương Vũ nhìn tôi, ánh mắt rất thẳng, “đừng giấu nữa. Cô im lặng, người bị thương không chỉ có mình cô.”
Câu nói đó… nặng hơn tất cả.
Tôi gật đầu.
Buổi chiều, Thẩm Viễn gọi tôi lên văn phòng.
Vừa bước vào, tôi thấy trên bàn là bản in tài liệu tôi vừa nộp.
“Quyết định kỷ luật của Trương Vũ, tôi đã ký hủy.” Ông nói.
“Cảm ơn sếp.”
“Không cần cảm ơn. Em chỉ làm điều nên làm.”
Thẩm Viễn dựa lưng vào ghế, nhìn tôi vài giây.
“Có việc này cần thông báo. Hôm qua tôi đã trực tiếp gặp Tiền Quốc An, ông ấy đồng ý quay lại. Nhưng không phải về phòng tài chính, mà sẽ cùng em phụ trách dự án Alvarez.”
“Thầy Tiền đồng ý ạ?”
“Nguyên văn ông ấy nói: ‘Nếu Lục Vy đã bước ra, tôi cũng không thể lùi lại.’”
Mũi tôi cay xè.
“Dự án sẽ chính thức khởi động vào ngày kia. Phía Fernando tôi đã giải thích rõ. Ông ấy nói, nếu công ty có người như em, ông ấy còn yên tâm hơn. Nhưng có một yêu cầu—”
“Yêu cầu gì?”
“Ông ấy muốn nói chuyện trực tiếp với em. Bằng tiếng Tây Ban Nha. Kiểm tra năng lực.”
Tim tôi khẽ tăng nhịp.
Nhưng không còn sợ hãi.
“Không vấn đề.”
Sáng hôm sau, đúng mười giờ, cuộc gọi đến.
Trong phòng làm việc của Thẩm Viễn, tôi, ông, Lưu Phong, Trần Lam, và Tiền Quốc An—năm người ngồi quanh bàn họp.
Không khí… căng như dây đàn.
Nhưng lần này, tôi không còn trốn nữa.
Tôi… sẵn sàng.
Điện thoại được kết nối, bật loa ngoài.
Giọng Fernando vang lên, chuẩn chất giọng Castile.
“Señorita Lu? Encantado. He oído mucho sobre usted.”
“Cô Lục? Rất hân hạnh. Tôi đã nghe danh cô từ lâu.”
Tôi đáp lại, giọng bình tĩnh.
“Igualmente, señor Fernando. Lamento que las circunstancias de nuestro primer contacto no hayan sido ideales. Espero que podamos establecer una comunicación más fluida a partir de ahora.”
“Rất hân hạnh, thưa ông Fernando. Tôi tiếc vì lần liên hệ đầu tiên của chúng ta chưa thật sự suôn sẻ. Hy vọng từ bây giờ, việc trao đổi sẽ thuận lợi hơn.”
Trong phòng, tất cả đều nín thở.
Trần Lam há hốc miệng, hoàn toàn không hiểu nội dung, nhưng nhìn sang Tiền Quốc An… ông đang khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên.
Fernando bật cười ở đầu dây bên kia.
Rồi đột ngột, ông tăng tốc độ nói, bắt đầu đi thẳng vào chi tiết dự án.
Chu kỳ cung ứng, điểm phân bổ logistics, phương án tối ưu thuế, mô hình kho bãi nội địa.
Không hề giảm tốc.