Chồng Lập Bẫy 350 Vạn, Tôi Lật Ngược Cả Gia Tộc
Chương 10
Chu Văn Hạo đọc xong, cả người như rút hết sức, nhìn tôi với ánh mắt cầu khẩn mong manh.
“Tiểu Tịnh… vậy là được rồi chứ?”
“Anh đã làm theo hết rồi, em…”
Tôi nhìn anh ta, chợt bật cười, nụ cười lạnh đến rợn người như gió đông lướt qua xương.
Tôi chậm rãi bước đến trước camera, nhìn thẳng vào hàng vạn ánh mắt phía sau màn hình, giọng nói rõ ràng từng chữ.
“Mọi người, lời xin lỗi vừa rồi… chỉ là món khai vị.”
“Tiếp theo, tôi sẽ cho mọi người xem thứ thú vị hơn.”
Tôi lấy từ túi ra một tập tài liệu khác, chính là bản hợp đồng vay 3.500.000 tệ có chữ ký giả mạo của tôi.
Tôi giơ thẳng nó trước ống kính, để từng con chữ hiện rõ không sai một nét.
“Chu Văn Hạo, hay là anh giải thích cho mọi người nghe đi.”
“Khoản nợ 3.500.000 tệ đứng tên tôi này… là chuyện gì?”
Sắc mặt Chu Văn Hạo trong khoảnh khắc đó, như tro tàn sau cơn cháy, tất cả hy vọng cuối cùng bị dập tắt sạch.
Trong mắt anh ta chỉ còn lại một vực sâu tuyệt vọng, đen kịt không đáy.
Ngay khi lời tôi dứt, cả ba người nhà họ Chu như bị rút hồn, sắc mặt đồng loạt hóa trắng như giấy.
Livestream bùng nổ, bình luận dâng lên như lũ quét cuốn trôi mọi thứ.
“Cái gì?! 3.500.000 tệ? Còn đứng tên vợ?”
“Đây không phải người nữa rồi, đây là tội phạm!”
“Lừa đảo! Gọi công an ngay!”
Chu Văn Hạo nhìn bản hợp đồng trước mặt, nhìn dòng bình luận điên cuồng cuộn trào, ánh sáng cuối cùng trong mắt tắt hẳn.
Thứ thay thế… là sự điên loạn của một con thú bị dồn đến đường cùng.
“HỨA TỊNH!”
Anh ta gào lên, giọng vỡ vụn, lao thẳng về phía tôi như một con bò tót phát điên.
Anh ta muốn giật lấy bản hợp đồng, muốn đập nát chiếc điện thoại đang livestream, muốn phá hủy tất cả.
“Á!”
Chu Văn Kỳ hét lên chói tai, Lưu Ngọc Mai hoảng loạn đến mức lăn khỏi sofa.
Nhưng tôi đã chuẩn bị từ trước.
Ngay khoảnh khắc anh ta lao đến, tôi lùi lại một bước, tay phải nhanh như chớp rút ra “thỏi son”.
Nhắm thẳng vào cơ thể đang nhào tới, tôi ấn xuống.
“Xẹt”
Một tia điện xanh lóe lên trong không khí.
Cơ thể Chu Văn Hạo cứng đờ giữa không trung, biểu cảm đông cứng ở khoảnh khắc hung tợn nhất.
Rồi anh ta đổ sập xuống sàn, phát ra tiếng “rầm” nặng nề.
Toàn thân co giật dữ dội như cá bị vớt khỏi nước, bọt trắng trào ra ở khóe miệng.
Tất cả… diễn ra chưa đầy hai giây.
Camera livestream ghi lại trọn vẹn từng khoảnh khắc.
Từ tiếng gào điên loạn, cú lao người hung hãn…
Cho đến cảnh anh ta nằm co giật dưới sàn, nhục nhã đến tận cùng.
Căn phòng rơi vào im lặng chết chóc.
Chỉ còn tiếng thở gấp của Lưu Ngọc Mai và Chu Văn Kỳ.
Họ nhìn Chu Văn Hạo, rồi nhìn tôi.
Trong mắt… lần đầu tiên xuất hiện nỗi sợ thật sự.
Cuối cùng họ cũng hiểu.
Tôi không phải con mồi.
Tôi là kẻ đến đòi nợ.
Tôi bước đến trước camera, không thèm nhìn người đang co giật dưới đất.
Nhìn thẳng vào ống kính, tôi nói chậm rãi, từng chữ rõ ràng như khắc lên đá.
“Mọi người… đã thấy hết rồi.”
“Đây chính là bộ mặt thật của chồng tôi.”
“Một kẻ ngoại tình, chuyển tài sản, lừa đảo… và bây giờ còn định dùng bạo lực để bịt miệng.”
“Cảm ơn mọi người đã chứng kiến.”
“Tôi… sẽ lập tức báo công an.”
Tôi khẽ cúi đầu trước ống kính.
Rồi nhấn nút kết thúc.
Màn hình… tắt.
Vở kịch công khai do chính tay tôi đạo diễn —
phiên tòa phán xét nhà họ Chu —
đã hạ màn.
11
Khoảnh khắc livestream kết thúc,
sợi dây căng trong phòng khách… đứt phựt.
“A! Văn Hạo! Con trai của mẹ!”
Lưu Ngọc Mai gào lên thảm thiết, vừa bò vừa lết lao đến bên Chu Văn Hạo đang nằm bất động.
“Văn Hạo, con làm sao vậy! Đừng dọa mẹ!”
Chu Văn Kỳ cũng hoàn hồn, tay run rẩy móc điện thoại ra.
“Em… em gọi cấp cứu!”
Tôi nhìn họ, ánh mắt lạnh lẽo.
“Yên tâm, chưa chết đâu.”
“Chỉ là ngất tạm thời, nhiều nhất năm phút là tỉnh.”
Tôi vừa nói vừa lấy điện thoại ra,
trước mặt họ, bình tĩnh bấm số.
“Xin chào, công an phải không?”
“Tôi cần báo án.”
“Địa chỉ: Chung cư Trường Thanh, tòa A, phòng 1102.”
“Ở đây xảy ra vụ giả mạo chữ ký để vay tiền lừa đảo, số tiền liên quan 3.500.000 tệ.”
“Nghi phạm Chu Văn Hạo vừa có hành vi tấn công tôi, cố cướp chứng cứ.”
“Vâng, tôi có đầy đủ ghi hình.”
“Tôi sẽ chờ các anh tại hiện trường.”
Tôi cúp máy.